Thơ

NGÀY ĐẾN

Ta vẫn biết mười chia ba không hết
Trăng đêm rằm tròn trịa lẽ đương nhiên
Mười lần trăm là đủ chẵn một thiên
Nhưng lòng vẫn xốn xao khi ngày đến

Vẫn viên đá lót đường bao ngày tháng
Bỗng trơn tru nhẵn nhịu dưới chân ta
Chúng hiểu rằng đã đến lúc chia xa
Bàn chân nhỏ hàng ngày hằng đưa đón

Nhà để xe chỉ lợp tôn sóng gợn
Chỉ ngăn bằng những mảnh lưới đơn sơ
Sao hôm nay bỗng đẹp tựa bến chờ?
À! Tiễn biệt một bóng hình yêu dấu!

Cánh cửa phòng được sơn màu bã đậu
Bao sáng chiều in đậm bóng hình ta
Sáng hôm nay, nâng tay nhẹ mở ra
Tiếng cót két bản lề không kêu nữa!

Căn phòng quen hôm nay ta đứng giữa
Đã không còn rộng rãi những ngày qua
Những bức tường như bước lại gần ta
Trần cúi xuống bên tai lời thủ thỉ!

Chiếc ghế quen không còn là bằng nĩ
Mà phủ đầy hơi ấm của thương yêu
Chiếc quạt trần nhè nhẹ cất tiếng kêu
Lời giã biệt hoà theo cùng tiếng gió!

Chiếc bàn rộng vẫn còn nguyên chỗ đó
Hai đôi chân vẫn cứng cáp như xưa
Sao hôm nay ta bỗng thấy đu đưa
Không! Có lẽ đôi chân ta không vững!

Chiếc tủ sách bao ngày như hờ hững
Sao hôm nay như muốn nói điều gì
Chắc hiểu rằng rồi ta phải ra đi
Nên lần cuối muốn cùng ta tâm sự

Chiếc tủ lạnh trong góc phòng tư lự
Đưa mắt nhìn như ướt cả đôi mi
Tủ lạnh ơi! Dẫu không muốn thế ni!
Đành chấp nhận, dẫu rằng bao thương mến!

Những dốc mòn từ nay ta không đến
Từng giảng đường bụi phấn đã ngưng bay
Hàng cây cao gió nhẹ lá không lay
Lòng muốn bước, đôi chân nào theo ý!

Xin giã biệt! Một câu không muốn nói!
Nhưng làm sao tránh khỏi luật thời gian
Ba sáu năm, lịch sử đã sang trang
Ngày đã đến, hôm nay ngày đã đến!

Nguyễn Hữu Trọng

Hội Cựu Giáo chức Đại học Nha Trang.

Bài viết của Hội viên